Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

BỨC THƯ GỬI NGƯỜI BẠN GÁI : TRANG GIÁO ÁN GIỮA ĐẠI NGÀN (Trường Đăng)

Tác giả

Em yên mến!

Mấy ngày ở Ngọc Tem (thuộc huyện Kon Plong - Kon Tum), khi những cơn mưa rừng ào ào đổ xuống, khi quanh mình trùng trùng núi non vây bủa, không sóng điện thoại, không điện thắp sáng, chỉ có đống lửa và những thân phận... anh bỗng nhớ em đến vô cùng.

Em ạ, chúng ta đang ở thành phố rực rỡ đèn hoa, phố thị đông đúc người qua lại với bao màu sắc làm rực rỡ phố phường, cần gặp ai chỉ cần nhấc máy... quá đủ đầy nhưng hàng ngày vẫn than phiền về cuộc sống, than phiền về dịch vụ và có phần bất mãn.

Vậy mà ở cách chúng ta không xa lắm, những người giáo viên cũng xuất thân từ thành thị phải băng rừng đi nhiều ngày để đến điểm trường dạy học. Trên đường đến trường là những con suối mùa lũ hung dữ, là những cánh rừng toàn vắt, bùn lầy... biết bao nhiêu nguy hiểm. Những con dốc hun hút chỉ cần một cái trượt chân là ném thân xác xuống vực sâu. Họ bỏ lại sau lưng những ước mơ đô thị, khát vọng hào hoa, bỏ gia đình và người thân, bè bạn, cắt đứt tất cả để đi về phía rừng sâu. Nơi ấy có đàn em thơ chưa biết chữ i tờ.

Ở với bản làng, nghe kể những câu chuyện về đời họ mà không cầm được lòng...

Đêm. Chỉ còn tiếng ầm ào của những con suối, tiếng mưa rừng miên mang nỗi buồn vây kín những câu chuyện kể.

Hơn 10 thầy cô giáo cắm bản ở Trường THCS Ngọc Tem (cách trung tâm Măng Đen 50 km đường rừng). Họ là những người trẻ. Ai lớn tuổi nhất là 24 tuổi. Cái tuổi đầy mơ mộng, đầy khát khao. Trước đó, xung quanh họ cũng bạn bè đông đúc, và hình như họ cũng có một hình bóng ôm ấp trong trái tim. Học ở trường sư phạm với mong muốn đem lại một chút gì mới mẻ cho cuộc đời.

Rồi cuộc sống mưu sinh gọi. Họ vẫy chào thành thị, tạm biệt bạn bè nộp đơn vào một huyện xa để có cơ hội. Ngày nhận công tác, họ phải đi xem ôm đến ngôi trường họ chưa bao giờ nghe đến tên. Vượt một ngày đường, nơi nào đi xe máy không được thì đi bộ. Rừng cứ hun hút hiện ra. "Chú ơi, gần đến nơi chưa?", "Còn lâu". Xe cứ số 1 gầm rú trườn lên những con dốc rồi bố thắng nhả mùi khét nẹt khi phải ghìm trước độ sâu của đèo dốc. Có đoạn bùn văng lên phủ lấy chiếc áo sinh viên còn chưa thấm nỗi nhọc nhằn.

Trời chạng vạng tối, bác xe ôm gọn lỏn như không còn sức: "Tới rồi". "Dạ, đây mà là trường hả chú?!". "Cô không tin tôi à?". "Chú cho con gởi tiền", "600 ngàn cháu. Chú chỉ lấy tiền xăng thôi. Tội nghiệp quá". Lủi thủi bước vào cổng trường, lòng quặn thắt. Bác xe ôm vọng theo: "Cẩn thận vắt nhé". Cô giáo trẻ giật thót mình, ré lên một tiếng rồi đu bám lên người đàn ông cao to. Hoàng hồn, cô bẽn lẽn "Xin lỗi". Người đàn ông đó là ông hiệu trưởng ra đón cô giáo mới.

Đêm đầu tiên, cô giáo không biết điều gì đang xảy ra với mình. Đêm cứ đặc quánh, tiếng suối cứ như lời than vãn rầu rĩ về một câu chuyện buồn suốt đời không giải thoát. Trời lạnh. Phong phanh. Cô chưa biết mình phải chuẩn bị những gì.

Ngày đầu tiên cô khóc nấc mấy lần. Khóc không phải vì buồn mà vì vắt. Vắt đầy ở nhà bếp, ở nhà cầu, ở ngay trước phòng ngủ. Nói là phòng ngủ chứ thật ra đó là tấm phản kê tạm trong phòng học. Nhà cầu được làm bằng lá rừng vây lại. Vách tường nhà tắm là những vách núi. Cứ đứng thế giữa trời cho vòi nước được kéo từ suối vào chảy lên người.

Chợ. Trên những chiếc xe Min Khơ vắt vẻo những con cá đã chực ương. Hỏi mua con các nục, bác chủ chợ "cho xin 20 ngàn". Cô giật mình, con cá này ở phố lúc đắt cũng chỉ 5 ngàn thôi. Rồi cô cũng trấn tĩnh được khi nhớ lại chặng đường con cá đến đây. Giống mình hôm qua. Mang giỏ về, cô nhẩm tính: Lương họp đồng 2 triệu/ tháng chỉ đủ để đi chợ hai tuần, còn hai tuần nữa sống bằng cái gì, khi nào đủ tiền để đi xe ôm về nhà?

Một cô giáo tên Trang Nhung quê ở tận Ea Sup (Đăk Lăk) đã hơn một tuần đến nhận công tác kể: “Tôi không nghĩ có những ngôi trường sâu thăm thẳm như thế. Cái gì cũng ngỡ ngàng, nhưng các anh chị ở được chắc mình cũng ở được, không sao”. Các cô giáo ngồi bên cười đồng cảm “Lúc mới vào đây, hơn một tháng ở nhà không liên lạc được cứ nghĩ mình mất tích chạy tìm loạn lên”, cô Nhung chùng xuống “Gia đình mình cũng không biết mình đi đâu”. Cô giáo Lê Thị Thủy (quê ở Đăk Hà) mới sinh con hơn 4 tháng nhưng hơn 1 tháng rồi chưa về nhà thăm con được vì mưa đường đi nguy hiểm. Còn thầy Trần Ngọc Hưởng, trưởng Phòng giáo dục huyện Kon Plong thì cho biết, đã có 3 cô giáo bị lũ cuốn chết trên đường đi dạy…

Anh không tin những nụ cười kia vẫn đủ sức ở lại trên môi những cô giáo trẻ này. Không chỉ dạy ở trường, các điểm trường ở trong bản phải đi bộ gần một ngày rừng mới tới. Cô Thủy kể: Họ gọi chúng tôi là giáo viên cắm bản. Vừa dạy vừa vào làng vận động học sinh đến lớp. Nhiều bản nói tiếng kinh ít mà mình nói tiếng đồng bào không nhiều nên khó khăn lắm.

Em ạ, chúng ta đang phổ cập giáo dục, cõng con chữ đến từng làng, xóa dần khoảng cách giữa miền núi với đồng bằng… anh nghĩ, để trang giáo án mở được giữa đại ngàn là cuộc chiến ấy đầy cam go, và hằng ngày nhiều giáo viên như những chiến sĩ lặng lẽ hy sinh phần tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp, cho đất nước. Họ đáng được tôn vinh lắm em ạ!


TRƯỜNG ĐĂNG
Ngôn Ngữ K16
Dẫn theo : Blog Trường Đăng



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét