NVTPHCM- Nhân vật là một trong những yếu tố rất quan trọng của truyện ngắn. "Nhân vật thể hiện tập trung một loại phẩm chất, tính cách nào đó của con người hoặc các phẩm chất, tính cách, đạo đức của một loại người nhất định" (Từ điển văn học - bộ mới, 2003).
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỘC GIẢ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỘC GIẢ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016
Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016
Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015
NHÌN NHỮNG NGƯỜI TRẺ YÊU NHAU TÔI CỨ MUỐN VUN VÀO (Thơ của La Xuân Yên)
Tặng V.L
Anh chết ngàn lần bởi mắc kẹt trong làn da…
mua bùa chú hay duyên tình ngỡ đến
lộn trái một lần ra
tìm định mệnh
để yêu em hết thẩy trái tim hiền
Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015
NÉT ĐẸP CỦA BÀI CA DAO "HÔM QUA TÁT NƯỚC ĐẦU ĐÌNH…" Ở ĐỒNG XUÂN (Lê Kim Tám)
Chúng ta đều biết bài ca dao, "Hôm qua tát nước đầu đình" là một sáng tác dân gian nổi tiếng trong cả nước. Bài ca dao này được Vũ Ngọc Phan sưu tầm và giới thiệu từ rất lâu. Nó nổi tiếng bởi tài dựng chuyện, dẫn chuyện của tác giả dân gian miêu tả việc chàng trai tán tỉnh và hỏi cưới cô gái một cách có duyên, khéo léo. Đó còn là một bài ca dao thể hiện niềm tin vào cuộc sống của người lao động, …
Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015
CHỈ LÀ... (Thơ của La Xuân Yên)
Giọt café không đắng
giọt café ngọt
như những nụ hồng xuất khẩu đi xa
Ôn lại kỷ niệm đã qua
tìm thấy dáng em trên vành môi
những cô gái bán chợ đêm nhộn nhịp
thấy lạnh trong lòng giữa bốn bức tường khách sạn mini
Mùa xuân đã vội đi
để lại dăm sợi bạc trên mái đầu suy tư về tuổi trẻ
em giờ chắc đã bồng bế
gom tình yêu hun đúc niềm riêng
Chiều Đà Lạt lang thang không chút ưu phiền
hoa dã quỳ sao cứ nhắc hoài một tin nhắn
gục đầu bên cẩm tú cầu
xe đạp đôi hồ Xuân Hương làm chi?
Thành phố lạ kì không thấy đèn xanh đỏ
không có cảnh sát giao thông
cũng không có nhạc sôi động
những cô gái đan khăn ấm bán áo lạnh
cứ cười tươi
Dinh tẩm nguy nga khép cửa quãng đời
loanh quanh vài bước chân đã nghe mỏi mệt
chiều như nhắc giọng hát hiền xưa lắm
chỉ là điểm dừng chân
7/2015
La Xuân Yên
(Lê Kim Tám)
Lớp Cao học Văn 17
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015
NGÔN NGỮ ĐỐI THOẠI CỦA NHÂN VẬT TRONG "VỢ NHẶT" (KIM LÂN) (Lê Kim Tám)
1. Từ điển thuật ngữ văn học nêu khái niệm: "Ngôn ngữ nhân vật là lời nói của nhân vật trong các tác phẩm
thuộc loại hình tự sự và kịch (…) Ngôn ngữ nhân vật là một trong các phương tiện quan trọng được nhà văn sử
dụng nhằm thể hiện cuộc sống và cá tính nhân vật".
Nhà nghiên cứu Nguyễn Thái Hòa cũng cho rằng, trong các tác phẩm tự sự, "lời thoại là hình thức kể bằng lời
nhân vật. Nó còn được gọi là lời trực tiếp của nhân vật trong văn học, là “hình
thức kể chuyện cá thể hoá triệt để tính cách và tình huống đối thoại” (Nguyễn Thái Hoà (2000), Những vấn đề
thi pháp của truyện, NXB Giáo dục, Hà Nội).
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015
SỰ DUNG HỢP GIỮA CHẤT SỬ THI VÀ CHẤT TIỂU THUYẾT TRONG "MỘT CHUYỆN CHÉP Ở BỆNH VIỆN" CỦA ANH ĐỨC (Lê Kim Tám)
1. Thể loại tiểu thuyết sử thi ( Roman - épopée ) hình thành ở
Nga vào thế kỷ XIX và sang thế kỷ XX thì phổ biến rộng rãi trong các nước XHCN.
Thể loại này mang trong mình một cấu trúc rất phức tạp, bởi có sự kết hợp hai
tính chất trái ngược nhau như lửa với nước, đó là "chất sử thi" và
"chất tiểu thuyết". Trong lịch sử văn học thế giới, "chất tiểu
thuyết" từng đấu tranh để loại bỏ "chất sử thi" khỏi hình thức
tự sự để từng bước mở đường cho sự thống lĩnh của tiểu thuyết. Đến đầu thế kỉ
XIX, sau khi thắng lợi thì "chất tiểu thuyết" quay lại bắt tay
"chất sử thi" để tạo ra thể loại mới "tiểu thuyết-sử thi".
Người ta đã chứng kiến sự hình thành và phát triển của tiểu thuyết trên cơ sở
phá bỏ phong cách cao cả và tính khuôn mẫu của sử thi bằng tiếng cười carnaval.
Nhưng sự dung hòa trở lại hai tính chất này đã tạo nên "bi kịch thể
loại". Trong đời sống văn học Việt Nam thời chiến tranh, diễn ra nhiều
vụ phê bình quy chụp, uốn nắn... làm cho nhiều tác phẩm bị thăng trầm cũng bắt
đầu tư việc xử lý chưa hợp thời mối tương quan giữa chất sử thi và chất tiểu
thuyết của nhà văn. Nhà văn trẻ Anh Đức là một trong số những gương mặt tiêu
biểu của bộ phận văn học miền nam Việt Nam đã từng thành công với các tác
phẩm mà vấn đề xử lí mối quan hệ giữa "chất tiểu thuyết" và
"chất sử thi" một cách hiệu quả trong các tác phẩm của mình. Tiểu
thuyết Một chuyện chép ở bệnh viện, sáng tác 1957 là một
trong số những tác phẩm như vậy của Anh Đức.
Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015
Chùm thơ của LA XUÂN YÊN
Với hạ…
Dấu nỗi nhớ giữa hai đầu cách trở. Em chênh vênh tìm lại riêng mình. Nỗi đau nào anh để lại trong tim, và những tàn phai chiều hạ cũ… gọi nhau tìm cảm xúc ngày xưa.
Bao mùa hạ nối nhau qua cửa lớp. Bụi thời gian rơi nhòe ướt trang thơ. Đôi câu hát những lần gặp gỡ, mắt ai trao cho ướt đường về.
Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015
PHƯƠNG HƯỚNG TÍCH HỢP TRONG DẠY HỌC HỢP PHẦN LÝ THUYẾT CHUNG VỀ NGÔN NGỮ VÀ TIẾNG VIỆT Ở BẬC THPT (Nguyễn Thị Hương Lài)
Tích hợp trong dạy học là huy động những kiến thức, kĩ năng ở nhiều lĩnh vực khác nhau nhưng có quan hệ gần gũi rồi kết hợp một cách hữu cơ, có hệ thống, nhằm giải quyết các nhiệm vụ học tập, qua đó hình thành những kiến thức mới, những kĩ năng mới. Dạy học Tiếng Việt theo hướng tích hợp là một hướng đi mới, hiệu quả: Giúp giải quyết tình trạng quá tải, trùng lặp kiến thức gây lãng phí thời gian, đồng thời phát huy vai trò chủ thể tiếp nhận, chủ thể sáng tạo và phát triển tư duy tổng hợp cho học sinh (HS). Dạy học hợp phần Lý thuyết chung về ngôn ngữ và tiếng Việt cũng hứa hẹn nhiều thành công khi đi theo định hướng này. Để đảm bảo hiệu quả tích hợp, chúng tôi xin đề xuất một số phương hướng tích hợp sau đây:
1. Tích hợp liên bộ môn
Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015
KHÔNG ĐỀ (Thơ của La Xuân Yên)
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
MỘT SỐ YÊU CẦU CƠ BẢN KHI DẠY HỌC TÍCH HỢP (Hợp phần Lí thuyết chung về tiếng Việt) - Nguyễn Thị Hương Lài
Dạy học Tiếng Việt theo hướng tích hợp là một hướng đi mới, hiệu quả: giúp giải quyết tình trạng quá tải, trùng lặp kiến thức gây lãng phí thời gian, đồng thời phát huy vai trò chủ thể tiếp nhận, chủ thể sáng tạo và phát triển tư duy tổng hợp cho học sinh (HS). Dạy học hợp phần Lý thuyết chung về ngôn ngữ và tiếng Việt cũng hứa hẹn nhiều thành công khi đi theo định hướng này. Và để đảm bảo hiệu quả tích hợp, theo chúng tôi, cần chú ý các yêu cầu cơ bản sau đây:
Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014
SUY NGẪM VỀ BÀN TAY (Thơ của La Xuân Yên)
Năm ngón tay có ngón ngắn ngón dài
Nhưng tạo hóa sắp đặt nhiều bí mật
Ngón út em nhỏ nhắn, thơ ngây
Ngoéo tay nhau để làm tin người khác.
Ngón nhẫn nói: “Tôi có phần chững chạc
Nên nghiễm nhiên được chia chiếc nhẫn vàng”.
Anh giữa trông cao, hiền và rất sang,
Anh trỏ chua ngoa thường chỉ người thẳng mặt.
Đừng tự ý chỉ tay vào người khác
Một ngón chỉ ra, ba ngón chỉ mình
Ngón cái già để tạo lòng tin
Lăn mực vào đơn nếu cần điểm chỉ.
Cái bắt tay đâu chỉ là xã giao
Vẫy tay chào người thân đi xa mãi,
Khi tức giận, bàn tay thường vụng dại
Tát người ta cũng đau lắm tay mình.
Đường chỉ tay suốt đời mãi lặng thinh
Người đời thấy sướng, vui, buồn, thành, bại.
Hai mặt trắng đen, người đời ái ngại
Trở mặt nhau như trở tay thôi!
Đưa bàn tay ra cứu vớt người đời
Bàn tay ấy cũng dễ xô ai xuống vực…
Bởi cuộc đời là những điều rất thực,
Tay nắm lấy tay nhắn nhủ vạn điều.
Rung cảm nhẹ nhàng cầm tay người yêu,
Thương mẹ nhiều hơn chạm vai gầy, sợi bạc.
Cầm bút viết bao điều rất khác
Viết tên ta chen giữa tên mọi người.
La Xuân Yên
Lớp Cao học Văn 17
Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014
MƯA (Thơ của Nguyễn Huy Trường)
Đêm nghe mưa khẽ run mình
Cửa song chưa đóng để tình hắt hiu
Trong phòng lạnh lẽo cô liêu
Còn riêng ta với buồn thiu thiu buồn
Giá mà đêm ấy mưa tuôn
Đã không trao trọn nụ hôn đầu đời
Giá mà đêm ấy mưa rơi
Thì không có chuyện lả lơi thế này
Giá mưa đêm ấy lại hay
Để nay không phải đắng cay ngậm ngùi
Em đùa như thế em vui
Còn anh dang dở đếm lời tình phai
Em còn hờn giận với ai
Khi mưa đã lạnh trên vai tôi gầy
Đường đời gió hắt mưa bay
Tình tôi là những cơn say muộn màng
Nhớ ngày em bước sang ngang
Mưa như xối xã toan hoang cõi lòng
Giờ này mưa vẫn cứ chong
Thềm xưa rớt lá bao lần nữa đây…
Nha Trang đêm mưa 12/14
Nguyễn Huy Trường
TH Văn A K32
Nguyễn Huy Trường
TH Văn A K32
Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014
NHÀ CỦA NGƯỜI M’NÔNG R’LÂM, HUYỆN LẮK, ĐẮK LẮK TRONG DÒNG CHẢY VĂN HÓA TÂY NGUYÊN
Theo Đại từ điển tiếng Việt của Trung tâm
Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam - Bộ Giáo dục và đào tạo, do Nguyễn Như Ý chủ
biên, NXB Văn hóa – Thông tin, xuất bản năm 1998, văn hóa được hiểu là những giá trị vật chất, tinh thần do con người sáng
tạo ra trong lịch sử. Đây
là định nghĩa chung nhất về văn hóa được các nhà nghiên cứu chấp nhận. Cũng
theo quan điểm trên, chúng tôi quan niệm: mọi
thứ thuộc về con người đều là văn hóa, không có bất kì sự phân biệt nào
giữa các nền văn hóa và trong khái niệm văn hóa không tồn tại cổ hủ, lạc hâu,
hay văn minh, tiến bộ. Có chăng, chỉ là sự khác biệt về cách thức thể hiện,
biểu hiện của từng dân tộc, từng tộc người mà các nhà nghiên cứu vẫn gọi là độ khúc xạ văn hóa trong quan hệ lựa chọn. Có thể nói, văn hóa là nét chung của
dân tộc, đồng thời, cũng là tạng riêng của mỗi tộc người. Một dân tộc có nhiều
tộc người, các tộc người có thể phân bố rải rác ở nhiều khu vực khác nhau. Như
người Kinh ở khu vực núi cao có tập quán khác người Kinh ở khu vực đồng bằng.
Vậy, chính tập quán đã tạo nên cái riêng trong văn hóa mỗi tộc người, mỗi mảnh
đất. Tuy nhiên, tập quán lại do đặc trưng tự nhiên quyết định. Nếu xét tường
tận, sự khác biệt văn hóa là do đặc trưng tự nhiên của từng vùng phân định, sau
đó, được con người cải biến thành một nếp riêng truyền từ đời này sang đời
khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác mà thành.
NHỮNG VÌ SAO TRONG ĐÊM (Thơ của thầy Nguyễn Quốc Khánh)
Vắt ngang trời dải Ngân Hà lấp lánh
Những vì sao trong đêm cưới Ngưu Lang
Ngàn cặp mắt long lanh niềm hạnh phúc
Xoá sạch đau buồn, xa cách tháng năm
Chàng Tua Rua vượt đầu non đứng đợi
Khi sao Mai lấp lánh cuối chân trời
Mấy triệu năm rồi mối tình sao ấy
Vẫn thuỷ chung son sắt giữa trời
Ngàn vạn ngôi sao trong đêm thao thức
Ngàn vạn cuộc đời rạo rực trong ta
Anh yêu trời sao tự tim mình náo nức
Bởi chính em là một đoá sao xa
Anh muốn nói cùng trời sao xanh thẳm
Muốn nói cùng em khi xuân biếc trên cành
Ngọn gió xuân đưa sao trời gần lại
Ngôi sao nào đậu trên vai anh
Nguyễn Quốc Khánh
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014
"THUYỀN TRĂNG" CỦA HỒ THẾ HÀ
Hồ Thế Hà là tác giả của 4 tập thơ: Khoảnh khắc (1990), Nghìn trùng (1991), Xác thu (1996) và Thuyền trăng (2013).Ông là giảng viên Trường Đại học Khoa học Huế. Cả trên bục giảng lẫn ngoài đời, Hồ Thế Hà là người rất say thơ. Thơ, với Hồ Thế Hà, như một tôn giáo thẩm mỹ. Hồ Thế Hà có thể ngồi cả ngày để đọc thơ, nói về thơ mà không biết chán. Nghe ông đọc, người ta khó lòng mà dứt ra cho được.
Ông chủ yếu đọc thơ người, ít đọc thơ mình. Nhưng khi nghe Hồ Thế Hà đọc những bài thơ tâm huyết của mình, thì tôi nhớ đến cái cách mà người ta gọi thân mật: Ồ thế à! Thơ Hồ Thế Hà cũng bất ngờ như cái cách người ta thân thiết nhại âm họ và tên ông vậy.
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014
DẠI KHỜ (Thơ của Nguyễn Thị Mỹ Tiên)
Gió thì thầm bên tai em khẽ bảo :
"Cô bé à em đẹp lắm, biết không !"
Ngón tay ấm len vào từng khóm cỏ
Xoa cánh mềm lau giọt nhỏ vương vương
Em đừng khóc có anh thương em lắm
Chốn bụi mờ anh che chở em nghe !
Anh mang nắng cho đời em thêm ấm
Xua mưa phùn làm cánh mỏng em rơi
Mang cuộc đời đi gieo lớn muôn nơi
Em ơi sống và luôn cười em nhé !
Giữa đất trời chỉ có gió với hoa . . .
Gió đã nói lời yêu hoa tha thiết
Gió cũng thương nhiều lắm những cánh diều
Gió trong chiều cùng đùa mây lơi lả
Gió đắm say trên lá với muôn cây. . .
Em đứng đó chút tình em ngây dại
Theo nắng chiều, gửi cả, gió mang đi.
Đừng nói nữa đừng cho em yếu đuối
Em biết rồi nào phải lỗi hai ta
Tại trời cao sinh ra anh là gió
Đặt cho em chữ "dại" một đời hoa . . .
Nguyễn Thị Mỹ Tiên
Dẫn theo : Blog tác giả
À ƠI CÂU HÁT... ĐƯA TÌNH (Thơ Vi Ánh Ngọc)
À ơi những buổi chiều quê
Em tôi ngóng nắng mân mê áo dài
Gió đưa thi thoảng hương nhài
Vườn ai thấm đượm gót hài nguyên trinh.
Vệt chiều lóe ánh bình minh
Hình như giọt nắng cũng tình. Ghé qua
Nụ cười em, đọng chiều tà
Thơ ngây mười tám say ngà lòng anh.
Đong đưa con gió ngọt lành
Phải chăng đêm ngả trăng thanh hẹn hò
À ơi câu hát mẹ cho
Đêm nay tập tễnh đưa đò... sang em.
-Vi Ánh Ngọc-
Dẫn theo : Blog tác giả
Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014
CHÙM THƠ CỦA THẦY TRẦN VĂN PHƯƠNG
MỒ CÔI!
Mất cả cha lẫn mẹ
Con mồ côi một đời!
Tổ quốc mà để mất
Bao nhiêu đời mồ côi!
1/7/2012
TỔ QUỐC
Bộ ba Đất - Biển - Trời
Kết lại thành Tổ quốc
Màu trời hòa sắc nước
Nước vỗ ru đất liền
Em đứng nhìn ra biển
Thấy sóng cồn không yên!
13/7/2012
(Ngày Trung Quốc tuyên bố mời đấu thầu
9 lô khai thác dầu ở thềm lục địa của Việt Nam)
T.T.P
Thơ rút từ tập Hương nắng, Nhà xuất bản Văn học 2012
của thầy Trần Thanh Phương.
TÔI VÀ EM (Thơ của thầy Nguyễn Văn Đấu)
Em khôn khéo hay chân thật?
Em dại khờ hay sâu sắc?
Em mang đến cho tôi
Cả niềm vui và nỗi buồn
Niềm vui khám phá những bí mật
Và buồn nỗi buồn bất lực…
Tôi biết:
Hình như em không yêu ai,
Em không thấy ai hơn mình,
Cũng không thấy ai tội nghiệp…
Và hình như em không tin ai,
Em không thấy ai giống mình,
Cũng không thấy ai chân thật…
Tôi biết:
Tôi không trở thành anh hùng
Để được em tin
Và được em yêu
Tôi là một người bình thường
Chỉ biết vui buồn cùng em…
Nguyễn Văn Đấu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















